Thẻ

, ,

Quà giáng sinh muộn nè!
—————————————————————-
Chương 3.2:

Edit: Tịch Ân Tử Mạn.

Beta: Lãnh Hi Nhi.

Trong lòng có chút buồn bực, Doãn Huyền Dạ mở lớn mắt, định buông tay ra, lại thấy thân mình Liên Nguyệt đã mềm nhũn, sắc mặt đỏ hồng, 2 tròng mắt mờ mịt dựa vào trong lòng hắn, nằm trong vòng ôm của hắn. Điều này làm cho tâm tình vốn dĩ rất buồn bực của hắn không khỏi giảm bớt chút, đưa tay lên xoa xoa mặt nàng, cười nói:

“Ái phi, mặt của nàng thật đỏ nha!”

Liên Nguyệt sửng sốt, nhịn không được thở dốc, sợ run một lát mới nói:

“Chàng, chàng……”

Doãn Huyền Dạ thấy nàng sắc mặt đỏ bừng, dĩ nhiên không còn bộ dáng bình tĩnh lúc trước, nhất thời phấn khởi, bất giác ôm nàng chặt thêm một chút, trêu đùa nàng:

“Ái phi muốn nói cái gì? Xem sắc mặt nàng đỏ như vậy, thẹn thùng như vậy? Chuyện vợ chồng trong lúc đó chẳng lẽ không ai nói cho nàng biết sao? Có cần vi phu dạy cho nàng không?”

Nghe được lời nói rõ ràng như thế, Liên Nguyệt cả kinh, nhìn hắn, trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Hắn nói cái gì? Hắn muốn dạy nàng, chuyện vợ chồng trong lúc đó…… Không! Không đúng! Vừa rồi rõ ràng hắn đã nói, muốn đi ra ngoài kia tiếp đón tân khách, như thế nào chỉ trong nháy mắt hắn lại thay đổi bất thường như vậy?

Doãn Huyền Dạ thấy trong mắt nàng hiện lên một tia nghi hoặc, cũng không nói chuyện thì lập tức cười nói:

“Xem ra ái phi nhất thời còn không thích ứng, như vậy đi, trước hết ta giúp nàng thoát hết những thứ phiền toái trên người đi, những chi tiết khác, chúng ta nằm xuống, ta sẽ chậm rãi dạy nàng.”

Nói xong, tay hắn nhanh chóng gỡ mũ phượng trên đầu nàng ra, tùy ý quẳng sang 1 bên, quay đầu, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, cúi người liền đè ép nàng xuống.

Liên Nguyệt hoảng hốt, tay chống trên ngực hắn, đẩy ra, nói:

“Đừng! Đừng như vậy!”

Doãn Huyền Dạ ánh mắt chợt loé, đối với hành động chống cự của nàng cũng trêu đùa:

“Như thế nào? Ái phi không muốn chiều theo ý ta nữa sao, vừa rồi chúng ta còn……”

Liên Nguyệt vội vàng ngắt lời hắn, ấp a ấp úng nói:

“Không, không phải…… Vương gia hiểu lầm rồi, không phải thiếp……không cho…… Là, là……lúc trước không phải vương gia đã nói, muốn ra ngoài kia xã giao sao? Nếu bởi vì thiếp mà chậm trễ……thiếp sợ Thái Hậu cùng Hoàng Thượng trách tội xuống thì khó mà nói……”

Doãn Huyền Dạ liếc nhìn nàng 1 cái, cũng không có thêm động tác gì. Chỉ thấy bên ngoài cửa truyền đến 1 trận tiếng bước chân, hắn nao nao, nghe được có người vừa kêu 1 chữ:

“Hoàng……”

Có người nhẹ trách mắng:

“Không cho phép lên tiếng, toàn bộ lui ra đi!”

Đoán được người đến là ai, hắn bình tĩnh gật nhẹ đầu, như là tiếp nhận đề nghị của Liên Nguyệt, có chút tiếc nuối nói:

“Được rồi. Tạm thời nghe lời ái phi, có điều, tổn thất của bổn vương, buổi tối……ái phi cần phải bồi thường đầy đủ đó!”

Nói xong, hắn cất tiếng cười ha ha, đứng dậy, bắt đầu sửa sang lại quần áo.

Liên Nguyệt xấu hổ đến nỗi vẻ mặt đỏ rực, nhất thời, chỉ mới thở dài nhẹ nhõm được 1 hơi, tâm đã lại căng thẳng lên. Sửng sốt 1 chút, thấy hắn đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn nàng, sau đó nhìn xuống ngực nàng, cười đến thập phần quỷ dị.

Liên Nguyệt không khỏi ngẩn ra, cúi đầu nhìn lại……

Thân mình nàng nhất thời cứng đờ, trời ạ! Hắn đã lột sạch quần áo của nàng từ khi nào, thứ duy nhất còn lại trên người nàng là—cái yếm đỏ thẫm. Tim đập mạnh, loạn mất vài nhịp, nàng dùng tốc độ nhanh nhất mặc lại quần áo, xoay người lại.

Đột nhiên, Doãn Huyền Dạ mạnh mẽ đè lên người nàng, trong lúc Liên Nguyệt đang sợ hãi kêu lên, đem nàng áp đảo, một đôi tay bay nhanh tới đem một thân hỷ phục của nàng cởi ra, vứt bỏ trung y, hướng bên trong cái yếm hồng kia đi vào, cũng vội vàng kêu lên:

“Mặc kệ đi, bổn vương hiện tại sẽ……”

“Đừng…… Vương gia……”

“Cái gì cũng không muốn nói, ta muốn”

“Có thể……”

“Im đi! Không có gì là nhưng là! Ta muốn……nàng cho ta!”

Ngắn ngủi vài lời bá đạo, tuyên cáo nam nhân trong phòng đang vội vàng muốn có được cái gì.

Ngoài cửa, thị vệ cùng bọn thị nữ nghe được động tĩnh từ trong phòng truyền đến, 1 đám sắc mặt đỏ bừng, cúi gằm đầu, quỳ trên mặt đất, đối mặt với hoàng đế, ngay cả hít thở mạnh một tiếng cũng không dám.

Advertisements