Thẻ

Chương 5.2:

Hắn không phải đang thưởng thức thân thể mềm mại của nàng, mà là đang nghĩ lại lúc thân thể này bị thương. Đêm qua, hắn một lần lại một lần cấu véo da thịt của nàng, một lần lại một lần cảm thụ lực chống cự của nàng, nàng khóc mà ẩn nhẫn ở trước mắt hắn lắc lư, hắn đã nhiều lần muốn đem nàng chặt đứt, chà nát, xé rách thành từng khối huyết nhục tàn phá.

Đỗ Thanh Mặc thét lớn một tiếng, ánh mắt liếc qua Thương Lân Sơn nhìn phía đỉnh trướng. Màn che màu đỏ, uyên ương giao gáy. . . . . .những hình ảnh này như là một loại châm chọc. Cánh tay của nàng vô lực buông thõng xuống hai bên, thắt lưng mềm mại ma sát trên khăn trải giường, vải rách tán loạn, ngọc chẩm cứng nhắc, trâm cài rơi tứ tán, còn có chiếc nhẫn bên trên có khảm huyết ngọc Hồng Bảo Thạch kia. . . . . .

Thương Lân Sơn nắm lấy cằm của nàng: “Có đau hay không?”

Đỗ Thanh Mặc lãnh đạm nhìn hắn. Thương Lân Sơn nhếch lên một bên khoé miệng, tàn nhẫn châm biếm: “Ta thích thân thể này của ngươi, quả nhiên là thiên kim tiểu thư được nuông chiều, thật sự là * *.”

Thương Lân Sơn nắm chặt khớp hàm của nàng: “Kêu lên đi! Ừ, ta thích nghe ngươi kêu thảm thiết!”

Đỗ Thanh Mặc nắm chặt lại nắm tay, hừ lạnh một tiếng: “Kỳ thật, so sánh với kêu thảm thiết, ta thích thấy máu hơn.”

Thương Lân Sơn nâng cằm nàng lên: “Thế nào? Ngươi thích kịch liệt? Đêm qua chảy máu còn chưa đủ, tối nay còn muốn bạo lực thêm chút sao? Ham mê của ngươi rất hợp tâm ý ta!”

Đỗ Thanh Mặc đặt một tay lên bờ vai hắn, thân mình cũng theo đi qua: “Ta nghĩ muốn cắn tai của ngươi!”.

Thương Lân Sơn cười ha ha, đem nàng nâng lên xoa mở hai chân ngồi ở trên người: “Nhìn không ra, ngươi hoá ra là một dâm phụ. Chẳng lẽ ngươi cho là lấy lòng ta ở trên giường, ta sẽ tha cho ngươi hay sao?”

Đỗ Thanh Mặc tiến về phía trước vươn đầu lưỡi liếm liếm vành tai của hắn, lẩm bẩm nói: “Không, cho dù ngươi muốn tha ta, ta cũng nghĩ muốn. . . . . .” Nàng ngậm vào miệng toàn bộ lỗ tai hắn, hàm rang dùng sức cắn xuống, động tác của Thương Lân Sơn dừng lại một chút.

Đỗ Thanh Mặc thở phào một hơi, nhẹ nhàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt hai người chạm vào nhau. Nàng thổi nhẹ một hơi vào lỗ tai hắn, lại một lần nữa ngậm vào, thân mình không chịu khống chế của nàng gắt gao đặt ở trên hai chân hắn, đan hai cánh tay sau lưng hắn, lại bỗng nhiên hung hăng đâm vào trong ngực hắn, hàm răng mang theo lực mạnh mẽ của hận thù cắn xuống!

“A——” Thương Lân Sơn kêu to.

Lỗ tai bị cắn rớt, ngực cũng bị cắn mạnh.

Đỗ Thanh Mặc gắt gao không buông tay, cũng không nhả ra, cảm giác hai tay trên lưng muốn đem da thịt non mềm của bản thân đều cảm thấy tê rần, bả vai trầm xuống, hợp lại toàn bộ lực lượng toàn thân gắt gao đè nặng hắn.

Thương Lân Sơn giãy dụa, tung một chưởng mạnh vào bờ vai của nàng, gần như vậy, cũng có thể nghe thấy thanh âm xương cốt vỡ vụn. Thân hình hai người kề sát nhau buông lỏng ra một chút khoảng cách, đầu gối Thương Lân Sơn lại vừa nhấc, dùng hai chân đạp mạnh lên người Đỗ Thanh Mặc.

Ngực Đỗ Thanh Mặc một trận đau nhức, trâm cài trên tay liều mạng quấy hai cái, nàng không nhổ ra được, trong miệng đều là mùi vị huyết tinh.

Hai người đều hận đến cực hạn, đều dữ dằn tới mất lý trí, Thương Lân Sơn chưa bao giờ biết thiếu nữ Đỗ Thanh Mặc có thể độc ác đến thế, muốn giết chồng, Đỗ Thanh Mặc cũng không biết võ tướng Thương Lân Sơn lại có sức bật cường đại đến vậy.

Thương Lân Sơn đột nhiên kéo cánh tay có bả vai gãy của nàng, vung mạnh, trâm cài kia lệch khỏi quỹ đạo vài phần, nội tạn đều muốn lệch vị trí, lỗ tai cũng bị xả đứt .

Đỗ Thanh Mặc bị quăng ra ngoài, đụng ngã bình phòng nặng nề, một đường quay cuồng, đúng lúc này bàn tròn cũng bị đụng cho lung lay sắp đổ.

Thân mình trắng noãn có xen lẫn màu đỏ huyết tinh, giống như tấm vải rách , trên không trung vẽ lên một độ cong, bùm bùm chấn động không dứt.

Thương Lân Sơn thở hôn hển, ôm một bên lỗ tai, cúi đầu nhìn về phía trước ngực mình bị trâm cài đâm vào, có máu từ trong vết thương chậm rãi chảy ra. Hắn đã gần như không nghe được gì, hai mắt màu đỏ tươi, đi một bước hướng tới Đỗ Thanh Mặc trên mặt đất đang giãy dụa muốn đứng lên. Bọn họ đều đang thở hổn hển, một người khắp đầu và thân thể toàn máu, một người khóe miệng đầy máu, hắn nhìn nàng chằm chằm, nàng cắn răng trừng lại hắn.

Từng bước , chính là nhân gian; Lại từng bước, là U Minh; Lại từng bước, là địa ngục.

Thương Lân Sơn giương mày trợn mắt tàn khốc, Đỗ Thanh Mặc cũng cả người bốc lên lửa hận.

Ngoài cửa, rất nhanh đèn đuốc sáng trưng, vô số bóng người thấp giọng hỏi:

“Thiếu gia, làm sao vậy?”

“Thiếu phu nhân, người không sao chứ?”

Trong phòng……

Hai người cơ hồ đều là mắt điếc tai ngơ.

Đỗ Thanh Mặc xương cốt toàn thân đều đang hò hét thống khổ, nàng nhe răng, miệng đầy vết máu:

“Ngươi dám giết ta sao?”

Nàng híp mắt:”Ngươi hiện tại có thể giết ta sao?”

Thương Lân Sơn túm lấy tóc của nàng, kéo ra đằng sau, nói:

“Đúng vậy, ta hiện tại không thể giết ngươi, nhưng mà, ta sẽ cho ngươi nếm thử cái gì là tư vị sống không bằng chết.”

Đỗ Thanh Mặc khẽ mỉm cười, đầu lưỡi liếm một vòng quanh hàm răng, đem một ngụm máu kia đều nuốt xuống:

“Xác thực, ta cũng rất muốn cho ngươi nếm thử tư vị bị nghiệp hỏa cừu hận chậm rãi đốt cháy.”

Advertisements