Chương 6:

Edit: Mạn nhi.

“Ngươi chuẩn bị làm như thế nào?”

Tiêu Vô Cẩn đem dây câu quăng xuống hồ, cần câu để cạnh một bên chân, người nằm dài trên bãi cỏ, duỗi duỗi đôi chân dài, khép hờ đôi mắt suy nghĩ hàm hồ hỏi người nào đó đang ngồi trên bờ.

Đỗ Thanh Mặc đem bút mực đen thùi đặt ở một bên, một lần nữa chọn ra một cây bút lông sói nhỏ sạch sẽ màu đỏ điệp bên trong dính dính. Dưới ngòi bút của nàng là một bức tranh Hải Đường, hoặc phấn hoặc đoá hoa tươi đẹp, từng đám, từng đám nở rộ trên chạc cây màu xanh, một con chim sẻ nhỏ trên đỉnh đầu có cái mào đỏ sôi nổi nhảy nhảy trên mặt đất, thoạt nhìn rất là thông minh.

Ở chung mấy ngày nay, trừ bỏ tranh cãi ầm ĩ, hai người phần lớn thời gian đều là tự chiếm lầy một góc riêng, hoặc câu cá, hoặc vẽ tranh, hoặc chơi cờ, hoặc đọc sách, yên tĩnh mà an ổn, giống như việc nàng chết thảm đời trước chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của họ vậy.

Thương Lân Sơn đột nhiên tới, đánh vỡ sự thanh thản khó có được này, cũng mặc kệ là Tiêu Vô Cẩn hay Đỗ Thanh Mặc, bọn họ cũng đều biết, trốn tránh không thể quên đi cừu hận.

“Hắn đến, ta tự nhiên sẽ phải theo hắn đi. Dù sao ta cũng đã là con dâu Thương gia, không trở về Thương gia còn có thể đi nơi nào?”

Đỗ Thanh Mặc lau quệt màu còn dư thừa trên ngòi bút, giọng nói thật bất đắc dĩ, nhưng Tiêu Vô Cẩn lại nghe hiểu một tầng ý khác bên trong lời nói của nàng.

“Quả nhiên, báo thù mới là mục đích lớn lao trong lòng ngươi.”

Đỗ Thanh Mặc lườm Tiêu Vô Cẩn trên mặt cỏ một cái: “Ngươi thì sao? Ngươi vẫn không nói gì qua, ngươi là thần tử. . . . . .như thế nào. . . . . . Làm quân cờ trọng yếu trên tay thái tử, hẳn là sẽ không dễ dàng bị người ta giết hại?”

Dưới ngòi bút chính là Ma Tước sống động trên giấy, hoa Hải Đường cũng nở đầy đầu cành, Đỗ Thanh Mặc nhìn trái nhìn phải, cảm thấy còn thiếu chút gì đó.

Mặt hồ nước lẳng lặng xuất hiện một vòng sóng gợn nhộn nhạo, phù phù một hòn đá bị đá vào trong hồ.

Tiêu Vô Cẩn thở dài thật sâu: “Kỳ thật, ta là bị ngươi hại chết.”

Một giọt mực rơi xuống trên bức tranh, nhanh chóng lan ra một mảng lớn.

Đỗ Thanh Mặc tay cầm cây bút vừa mới vẽ hỏng nhánh cây, không chút do dự hướng tới đầu Tiêu Vô Cẩn ném mạnh đi qua. Nam tử này, từ một tháng trước nàng đã không thể xem hắn như ân nhân cứu mạng mà tôn kính.

“Ngươi không tin?” Tiêu Vô Cẩn quơ hai ngón tay trên không trung tiếp được ‘ám khí’, ngồi dậy bão nổi với Đỗ Thanh Mặc: “Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta đây phong lưu phóng khoáng tuấn dật vô song võ nghệ trác tuyệt thanh niên tài tuấn như vậy nguyện ý chết sao? Phải biết rằng, ở trên bối tử ta nhưng là thiếu niên lang người gặp người thích hoa gặp hoa nở, nữ tử ái mộ ta xếp hàng dài từ trong giang hồ đến hoàng cung nội viện, từ nữ đồng tóc còn để chỏm trái đào đến lão phu nhân ngoài bảy mươi bước đi tập tễnh, người nào mà không biết tới hiệp danh lừng lẫy Tiêu Vô Cẩn ta, người nào mà không khâm phục võ học của ta, người nào mà không quý trọng phong thái độc đáo của ta? Ta vốn hẳn là phải có cuộc sống thoải mái, rộng lớn mạnh mẽ . . . . . .”

Đỗ Thanh Mặc cúi đầu, trên bức tranh một con kiến, hai con kiến, ba con kiến, . . . . . .

Tiêu mỗ nhân đang ở chỗ kia thao thao bất tuyệt khoe khoang thật đáng ăn đòn. Đỗ Thanh Mặc không nghĩ ra, tính tình như vậy, thái tử điện hạ thấy thế nào lại coi trọng hắn? Chẳng lẽ, thái tử cũng là một tên cuồng vọng tự đại. . . . . . Khụ khụ, mau dừng lại, còn nghĩ nữa sẽ là đại bất kính.

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ tới sẽ đem hết thảy mọi việc nói cho Đỗ đại nhân?”

“Cái gì?” Đỗ Thanh Mặc cả kinh, người nào đó vừa mới đang nằm lầm bầm lầu bầu không biết khi nào thì lẻn đến sau lưng nàng, hai tay hắn gắt gao ôm chặt eo nàng, làm nàng không thể động đậy nổi.

Đỗ Thanh Mặc muốn xoay người, Tiêu Vô Cẩn đã bên tai nàng thì thầm nhắc nhở:

“Không nên cử động, có người tới.”

“Ai?”

“Ha ha, ngươi đoán xem?”

Tiếng bước chân ngày càng tới gần sau lưng, cảm nhận chấn động rất nhỏ của người trong lòng, hắn mang theo chút tà ác cười nhạo nàng. Tay Đỗ Thanh Mặc căng thẳng nắm chặt bút lông, Tiêu Vô Cẩn đưa tay lên vén sợi tóc bên tai nàng: “Là phu quân của ngươi, Thương Lân Sơn!”

Thương Lân Sơn hẳn là ở phòng tiếp khách ở tiền viện. Đỗ đại nhân sau đó liền hẹn vài vị trung dung trọng thần thương nghị chuyện quan trọng, ở trong mắt nhị hoàng tử, đây là chúng thần tử mượn sức dưới trướng nhị hoàng tử.

Thương Lân Sơn thân là quan cư ngũ phẩm, không cần vào triều, chính là mỗi ngày đi quân doanh đưa tin, tham dự việc vặt tầm thường, linh tinh ở binh bộ, sau đó có thể hồi phủ. Biết được Đỗ đại nhân không ở đây, hắn mới bị Thương lão gia khuyên nhủ lại đây.

Đến Đỗ gia làm gì? Tự nhiên là để đón tân nương tử mới thành thân không lâu quay về nhà chồng.

Đỗ Thanh Mặc ở Đỗ gia, cùng hai nhà mà nói đã là chuyện trong lòng hiểu rõ mà khó có thể nói ra. Hai vị phụ thân tại triều đường vài lần giao thủ, nên thử,nên tỏ thái độ, nên thương nghị, cơ bản đều đã làm cả rồi. Nhân duyên của vợ chồng son tự nhiên cũng thành một trong những đề nghị không cần mở miệng.

Đối với việc này, Thương Lân Sơn  chỉ có hừ lạnh.

Chỉ là một nữ tử mà thôi, cho dù hắn bị tình thế bắt buộc phải cưới nàng, cho dù lời nàng nói mạo phạm, tự cho là thông minh làm tổn thương hắn, hắn cũng vẫn như cũ cảm thấy tùy thời tùy chỗ đều có thể bóp chết nàng như bóp chết một con thỏ.

Loại tiểu thư nhà quan hai mặt trong ngoài không đồng nhất này, nào có thể so với Tang Y Y khéo hiểu lòng người cùng thâm tình hậu ý.

Nhưng, so sánh với ở Thương gia hoành hành vô kỵ, ở Đỗ gia nơi này chú ý là quy củ.

Hắn đến Đỗ gia đã gần một canh giờ, Đỗ đại nhân không ở nhà, Đỗ phu nhân nghe nói đang chiêu đãi khách quý, thỉnh cô gia chờ. Trà ngon, điểm tâm ngon, nha hoàn tri kỷ, tôi tớ thân thiện, còn có quản gia nhẹ nhàng cúi đầu khom lưng, đem Thương Lân Sơn vây ở trong phòng khách nho nhỏ, nửa bước khó đi.

(1 canh giờ =2 tiếng)

Thương Lân Sơn cảm thấy chính mình bị một sợi dây vô hình trói chặt, siết chặt không ngừng. Hắn thực nôn nóng, ẩn ẩn có chút bất an, cảm thấy Đỗ gia này có chút gì đó thoạt nhìn như sâu không lường được, không thể so với lúc ấm ấp phục tùng khi cầu thân trước hôn sự, có thể nhận ra được mơ hồ chút gì đó.

càng chờ càng không thể kiên nhẫn, hắn thừa dịp lão quản gia bị gọi đi, đẩy ra những người cản trở, sải bước nhanh vòng ra hậu viện. Phủ đệ của quan văn này, thật giống như một cái chiêu số.

Hắn nghĩ tới mấy trăm loại tình cảnh khi gặp Đỗ Thanh Mặc, mỗi một lần đều ảo tưởng sau khi thấy nàng, nàng chính là bộ dáng mặt cắt không còn chút máu quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.

Cô gái kia, trước mặt người khác liền nhu nhược, thời điểm đối diện với hắn mới lộ ra nanh vuốt. Ha ha, lại cứ, lúc này đây hắn sẽ không để nàng được như ý nguyện. Hắn đã rất khẩn cấp muốn trước mặt người ngoài xé mở mặt nạ giả dối của nàng, để cho người ta nhìn thấy chân diện mục của nàng, hắn muốn nhìn thấy khuôn mặt nàng không thể không khóc, không thể không xin tha.

Trên thực tế, nhân sinh không như ý, sự vô thập toàn.

Ở Đỗ gia, vô số loài hoa nở rộ tron ghoa viên, hành lang chín khúc uốn lượn sau lưng, bên hồ nước trong suốt, Thương Lân Sơn chỉ thấy có huynh đệ của chính mình đang ôm nương tử của mình.

TIÊU VÔ CẨN! ĐỖ THANH MẶC!

Trong nháy mắt, Thương Lân Sơn nắm chặt nắm tay, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh dày đặc.

Hắn quả nhiên không nhìn lầm, Tiêu Vô Cẩn cùng Đỗ Thanh Mặc từ trước khi hắn thành thân cũng đã quen biết. Ngày thành thân của hắn, Tiêu Vô Cẩn không phải không đến kịp dự hôn lễ, mà là hắn hoàn toàn, từ đầu luôn không muốn nhìn thấy Đỗ Thanh Mặc gả vào Thương gia.

Này một đôi GIAN! PHU! DÂM! PHỤ!

Đầu hạ……

Gió còn mang theo cảm giác man mát của ngày xuân, mang theo mùi hương quanh quẩn bên đôi nam nữ đang thân mật ôm nhau.

Đỗ Thanh Mặc tựa hồ giống như sợ lạnh, rụt lui cái cổ lại phía sau, Tiêu Vô Cẩn nói một câu gì đó, Đỗ Thanh Mặc nửa quay đầu oán trách hắn liếc mắt một cái, gương mặt đỏ ửng ở dưới ánh mặt trời ấm áp có vẻ kiều mị mà mềm mại.

Tiêu Vô Cẩn nói: ” Y theo ta đây quan sát một thời gian, ngươi cũng không có nói cho Đỗ đại nhân việc nghiêm trọng kia. Ngươi đang lo lắng cái gì? Sợ người nhà xa lánh ngươi, hay là sợ bị người ta xem như yêu ma bắt nhốt lại, hoặc là, ngươi đang bảo vệ cha mẹ, sợ bọn họ vì tương lai của ngươi mà lo lắng?”

Tiêu Vô Cẩn ôm thật chặt eo của nàng: ” Ngươi quá mức tin tưởng chính ngươi, ngươi cảm thấy bằng lực lượng một mình ngươi là có thể báo thù?”

” Ta không có! ” Đỗ Thanh Mặc cắn răng phản bác, đầu còn không có hoàn toàn quay lại đã bị Tiêu Vô Cẩn ngăn cản. Như trong dự kiến, chỗ sau lưng bị người nhìn chằm chằm tựa hồ như bị thiêu đốt.

Tiêu Vô Cẩn đắc ý cười cười, thân mình tuy rằng cách một trượng, nhưng đầu của hắn vẫn như cũ đến gần bên vai của nàng, giông như là vô cùng thân thiết hỏi: ” Nếu báo thù thất bại, ngươi có thể một lần nữa thừa nhận tư vị cha mẹ thân tử, cửa nhà nát tan sao?”

Đỗ Thanh Mặc thân mình cứng ngắc, chỉ cần vừa nghĩ tới tình cảnh cha mẹ bị người hãm hại, hãm sâu trong Thiên Lao cuối cùng chết thảm, nàng liền cảm thấy bản thân muốn sụp đổ.

Bút lông sói dính mực đỏ xanh đặt thật mạnh xuống giấy Tuyên Thành, quân nhiễm một tầng tầng trên đám mực màu đen, nhìn không ra màu sắc.

Tiêu Vô Cẩn hơi hơi cúi đầu: ” Sợ sao?”

Năm ngón tay Đỗ Thanh Mặc xiết chặt cán bút, nếu có thể, nàng hi vọng trong tay nàng chính là đao.

” Vậy báo thù đi! Cùng nhau báo thù! ”

Đỗ Thanh Mặc không thể tin nhìn hắn, nhìn nam tủ này kỹ thêm một chút, hai người chóp mũi chạm nhau, trong mắt của hắn rõ ràng phản chiếu bóng dáng của nàng.
” Ta dạy cho ngươi làm như thế nào. Ta sẽ trở thành kiếm trong tay ngươi, trở thành núi sau lưng ngươi, trở thành lực lượng cường đại nhất trong cơ thể ngươi. Ngươi chỉ cần đem chính mình giao cho ta…”
Hơi thở của hắn ôn hòa như vậy, lời nói của hắn mê hoặc như vậy, động tác của hắn tự nhiên như vậy.
Đỗ Thanh Mặc chậm rãi nhắm mắt lại. Giờ phút này, nam tử trước mặt không phải là Tiêu Vô Cẩn, hắn là ác quỷ dưới đáy lòng nàng, là nghiệp chướng của nàng, hắn đang dụ dỗ nàng.
” Tiêu Vô Cẩn!” một tiếng hét lớn, tiếp theo là nắm tay mang theo kình phong phi thường mãnh liệt theo đến.
Đỗ Thanh Mặc phút chốc trừng lớn mắt, từ trong vực sâu màu đỏ tỉnh táo lại. Nàng cảm giác được, nam tử ôm nàng đang cười.
Phía sau hai người là Thương Lân Sơn chạy vội mà đến.
Hắn tới làm gì? Đây là biểu tình gì?
Trong khi Đỗ Thanh Mặc nghi hoặc, thân mình đã theo đọng tác của Tiêu Vô Cẩn mà nhảy ra bên cạnh bàn.
Trên bàn,bộ Hải Đường đồ theo nắm tay của Thương Lân Sơn mà phân thành hai nửa, bàn gỗ đàn hương cũng vỡ vụn, giấy và bút mực theo gió tung bay, như vậy liều lĩnh, như vậy phẫn nộ!
Tiêu Vô Cẩn tùy ý vươn ra bút lông cùng nghiên mực, căn bản không thèm nhìn Thương Lân Sơn, mà là giống như trấn an vuốt bả vai Đỗ Thanh Mặc: ” Có đau không? ”

Đỗ Thanh Mặc ngây ngốc lắc đầu,nàng thật sự tốt lắm.
Tiêu Vô Cẩn thay nàng sửa sang lại búi tóc có chút tán loạn, lại vỗ vỗ làn váy của nàng:” Nàng đứng ở chỗ này đừng nhúc nhích, ta đi một lát sẽ về”
Đỗ Thanh Mặc liếc về phía trước, Thương Lân Sơn đã tức giận đến nỗi mắt mở lớn sắp bằng cái chuông đồng, đối phương phần phật làm ra tư thế: ” Các người này đôi Cẩu Nam Nữ, ta muốn cho các ngươi biết cái giá phải trả khi khi nhục ta!”

(khi nhục: xem nhẹ,nhục mạ)

Vẻ mặt của hắn rất dữ tợn, chẳng sợ kiến thức qua Thương Lân Sơn vô tình, Đỗ Thanh mặc cũng nhịn không được mà thân mình run lên.
Tiêu Vô Cẩn chân sau đá lên vạt áo cột ở bên hông, “xoát” mở ra xương phiến, ra vẻ tiêu sái phất phất hai cái, cười đến vô sổ:” Ai nha, Bị Tróc Gian ”

(xương phiến: cái quạt)

Bọn người hầu Đỗ gia nghe tiếng động mà đến, nghe thấy lời này của hắn thiếu chút nữa hộc máu.

 

Advertisements