Edit: Mạn nhi

 

Thương Lân Sơn trợn mắt nghiến răng: ” Tiêu Vô Cẩn, uổng phí ta xem ngươi như huynh đệ! ”

Tiêu Vô Cẩn ngẩng đầu lên, cười hắc hắc: ” Huynh đệ thôi, như quần áo.”, dùng cán quạt nâng cằm Đỗ Thanh Mặc lên ” Mỹ nhân a, mới là tâm can bảo bối. nữ tử đoan trang thanh tao lịch sự như vậy, cũng chỉ có Thương huynh bỏ được mà lạt thủ tồi hoa, chậc chậc, nhìn xem nàng hiện tại, có phải so với lúc tân hôn với ngươi còn càng thêm kiều diễm mềm mại đáng yêu hay không?”

 

( Lạt thủ tồi hoa: bàn tay độc ác bóp nát đóa hoa, tương tự với câu vùi hoa dập liễu.)

 

Đỗ Thanh Mặc quay đầu đi. Đối với việc Tiêu Vô Cẩn hồ ngôn loạn ngữ, nàng đã quen có tai như điếc rồi.

” Xem đi, Mặc nhi cũng chấp nhận kìa !”

Đỗ Thanh Mặc nàng nhịn!

” Huynh đệ, ngươi phải biết rằng mỹ nhân chỉ dùng để ôm vào trong lòng cẩn thận che chở. Trên đời này, lại có vòng ôm của ai ấm áp như ta, rộng mở như ta, kiên cố như ta, có thể trở thành chỗ dựa mạnh mẽ cho nàng dựa vào? Chỉ có ta! Không ai có thể cự tuyệt ta ôn nhu săn sóc, không ai có thể….”

Mọi người Đỗ gia lung lay sắp đổ.

Tiêu Vô Cẩn hai tay chắp lễ: “Thương huynh, đem nàng tăng cho ta đi!”

” Ngươi nằm mơ!” Lời vừa ra khỏi miệng, vô số quyền phong đã thổi quét mà đến. Thương Lân Sơn dưới cơn thịnh nộ toàn lực xuất quyền, Tiêu Vô Cẩn sớm đã có chuẩn bị, không lùi không né vung nan quạt chính diện nghênh đón. Hai nam tử đánh nhau cho uy vũ sinh phong, thỉnh thoảng trên không trung cuồn cuộn nổi lên hai bóng ảnh, hai thân ảnh giống như giao long rống giận xông vào nhau, mọi người nhìn mà hoa cả mắt.

Cây quạt trong tay Tiêu Vô Cẩn trở thành vũ khí, hoặc mở hoặc gấp, hoặc phách hoặc trảm, thiên biến vạn hóa, nhưng lại so với xương cốt của Thương Lân Sơn còn cứng rắn hơn, so với nắm tay hắn còn nhanh hơn, trong lúc hai chân di động, áo trắng tung bay, có loại nhanh nhẹn tiêu sái tựa như khởi vũ sinh phong hiếm thấy.

Hắn còn rảnh rỗi quay đầu hướng Đỗ Thanh M ặc nói:” Mặc nhi, nàng nhìn ta có đẹp trai hay không?”

Đỗ Thanh Mặc nháy mắt mấy cái.

” Đừng lo lắng ta sẽ không làm Thương huynh bị thương, tốt xấu gì hắn cũng là huynh đệ của ta. Về sau nàng làm nương tử của ta, ta còn muốn mời hắn uống rượu ăn thịt, đương nhiên, lúc động phòng ta sẽ đối với nàng thực ôn nhu, chút việc này sẽ không làm phiền hắn quan tâm.”

Đỗ Thanh Mặc cúi đầu sửa sang lại ống tay áo. A! lá trúc thêu chỉ bạc trên cổ tay áo thêu thực sự rất tinh tế….

” Đúng rồi, nếu hắn ỷ vào là huynh đệ của ta, đến dụ dỗ nàng làm sao bây giờ?” Tiêu Vô Cẩn buồn rầu, có chút ủ dột, hắn tiện tay ngăn trở công kích của Thương Lân Sơn, đem tay đối phương vây trong lan quạt không thể động đậy.

Trên trán Thương Lân Sơn gân xanh nhảy loạn như châu chấu, hai hàm răng hung hăng cắn chặt, một chân chống đỡ sức mạnh của thân mình, một chân trực tiếp công kích hạ bàn của Tiêu Vô Cẩn, hai người ngươi tới ta đi, đánh cho tro bụi toán loạn khắp nơi, trong bất tri bất giác lại qua mấy chục chiêu.

Ba! Cây quạt của Tiêu Vô Cẩn vừa thu lại, mạnh mẽ đập vào trên thiên linh cái của Thương Lân Sơn, một cước phi đá đã đem người nào đá bay xa hơn mười trượng. Hắn nghiêm mặt nói:” Vợ bạn không thể đụng. Thương huynh, vì nương tử của ta, chúng ta tốt nhất vẫn là đùng làm huynh đệ nữa, bằng hữu lại làm không được.”

Mọi người không ngừng than thở, Thương Lân Sơn đã rống to ra tiếng:” Chúng ta sớm không phải huynh đệ!”.

Tiêu Vô Cẩn gật đầu:” Rất tốt! Hiện tại ta có thể yên tâm đánh ngươi”.

Xoát! Lung lay đi qua, hai nam tử lại bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Vô Cẩn cười khẽ, nan quạt thình lình đưa lên trước liền nhét vào trong miệng Thương Lân Sơn, dưới bụng đau nhức có cảm giác vô số cây chùy không ngừng gõ vào dạ dày ruột non, Thương Lân Sơn thẳng thắt lưng, sau đó đầu gối cảm thấy tê dại, chống đỡ không nổi liền quỳ xuống đất.

Ngay trước mặt hắn, là vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng của Đỗ Thanh Mặc.

” Nàng nói xem ta nên cắt gân chân, gân tay của hắn hay là trực tiếp bẻ gãy xương sống của hắn mới tốt đây?” Tiêu Vô Cẩn hắc hắc cười nói, vòng đến bên cạnh Đỗ Thanh Mặc, không biết từ nơi nào lấy ra một cái khăn tay lau lau gò má của nàng.

Đỗ Thanh Mặc nửa khép mi mắt, chỉ nhìn thấy tóc xanh trên đầu Thương Lân Sơn. Hắn đang không ngừng ho khan, vô số bọt máu phun ra, bắn lên trên lá cỏ xanh, cực kỳ giống con bọ rùa chấm hồng chấm đỏ.

Đỗ Thanh Mặc một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, ngẩng đầu nhìn Tiêu Vô Cẩn:” Đời trước ngươi cũng chết ở trên tay hắn đi?”

” Làm sao có thể?” Tiêu Vô Cẩn nhún vai: ” Ta không có kém cỏi như vậy!”

Đỗ Thanh Mặc không thèm nói một lời.

Tiêu Vô Cẩn thở dài :” Làm nương tử nàng không thể hoài nghi võ nghệ của phu quân nàng, thật giống như nàng không thể nghi ngờ phương diện nào đó của hắn được!”

Đỗ Thanh Mặc quay đầu đi bước một hướng về phía Thương Lân Sơn đang nửa quỳ ở cách đó không xa, ở lúc Thương Lân Sơn đang chìm trong phòng bị cùng phẫn nộ, vươn tay ra cố sức nâng thân thể hắn dậy, nói với Tiêu Vô Cẩn:” Ngươi không phải phu quân của ta, hắn mới là.”

Thương Lân Sơn phát ra một tiếng cười lạnh, bỗng nhiên đẩy Đỗ Thanh Mặc ra:” TIỆN! PHỤ!”

Tiêu Vô Cẩn buông tay :” Ta vẫn cảm thấy trước nên cắt đầu lưỡi hắn cho thỏa đáng.”

Đỗ Thanh Mặc âm trầm nhìn chằm chằm Thương Lân Sơn, khom người nhặt nghiên mực lên, nâng tay, hướng tới thiên linh cái mới vừa rồi bị Tiêu Vô Cẩn đập qua, lại đập mạnh vào một cái.

Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, Đỗ lão phu nhân vừa mới tới quả thực muốn té xỉu. Con gái có tri thức hiểu lễ nghĩa của nàng, kiều nhi điềm tĩnh ôn nhu của nàng, vì sao trong một tháng xuất giá ngắn ngủn lại đi học hành hung giết người?

” Trời ơi……………”

Hò hét còn chưa có bay tới được thiên đình, trong mắt trong lòng người Đỗ gia, tiểu thư Đỗ gia Đỗ Thanh Mặc ngay tại trước mắt bao người, kéo tóc Thương Lân Sơn lên, đem nam tử đã hôn mê kéo tới bên hồ nước, đá xuống.

Thét chói tai! Lão phu nhân hoàn toàn ngã xuống đất không dậy nổi.

Tiêu Vô Cẩn đứng ở bên cạnh ao nhìn nhìn,cảm khái:” Chết thật thoải mái, cũng chết quá sớm.”

Đỗ Thanh Mặc làm dáng nửa ôm quyền:” Vậy làm phiền Tiêu thiếu hiệp đợi đến lúc cầm thú họ Thương chỉ còn lại một hơi thở, sẽ đem hắn vớt lên bờ”.

………..

Một hồi trò khôi hài buổi chiều rất nhanh liền rơi vào trong tai Đỗ đại nhân, lão nhân gia cân nhắc một phen, chỉ sai người đặt một quyển ” lễ kí ” ở trong tay Đỗ Thanh Mặc.

” Con đã lớn, cũng đã gả đi, cha không thể trông nom được nữa.”

Đỗ Thanh Mặc phù phù quỳ xuống, hai tay đặt trên sách cổ dày cộp, không nói gì rơi lệ.

” Cha, con gái không cho rằng mình đã sai rồi.”
Đỗ đại nhân vỗ cái bàn, râu run run: ” Xuất giá tòng phu! Thanh Mặc, con rốt cuộc có biết mình là con gái nhà ai hay không? ”
Đỗ Thanh Mặc quỳ tiến lên hai bước:” Chính bởi vì con là con gái Đỗ gia, cho nên con không thể tha thứ cho Thương gia dễ dàng giẫm lên tôn nghiêm của con. Cha, chẳng lẽ con gái cha từ nhỏ là cho nhà chồng vũ nhục? Cha chẳng lẽ nhẫn tâm nhìn thấy con gái đang trong nước sôi lửa bỏng, còn phải tuân thủ lễ giáo im lặng chịu đựng không được phản kháng? Nữ tử Đỗ gia hiền lương thục đức chỉ có thể cho người tôn trọng nàng, Thương gia không xứng! Thương Lân Sơn dám muốn mạng con, con sẽ làm cho nhà bọn họ tuyệt tử tuyệt tôn!”
Ba! trên mặt Đỗ Thanh Mặc liền hiện lên một dấu tay hồng hồng.
Đỗ Thanh Mặc cắn chặt môi, cắn đến muốn chảy máu, quật cường ngẩng đầu đối diện cùng phụ thân, ánh mắt của nàng nói lên sự không cam lòng, phẫn hận cùng quyết không thỏa hiệp.
Đỗ đại nhân hai tay chắp sau lưng, đi hai vòng trong sương phòng:” Thương Lân Sơn nguyện ý tới đón con, cái này đại biểu Thương gia tạm thời còn không muốn cùng Đỗ gia sinh ra khoảng cách.”
Đỗ Thanh Mặc đem ” Lễ kí ” cung kính nâng lên trên đầu, dập đầu lạy ba cái, cúi đầu nói:” con gái sẽ trở về. Con gái sẽ chờ, chờ ngày nào đó cha mẹ tới đón con về nhà.”
Bóng lưng thẳng tắp của Đỗ đại nhân càng phát ra già nua, dường như đã còng thêm một chút, ông phất phất tay:” Đi thôi. ”
Sâu trong cổ họng Đỗ Thanh Mặc tràn ra một tiếng khóc khe khẽ, lại dập đầu, hai tay chống đỡ thân mình đứng thẳng lên đi ra cửa. Bóng lưng nàng sải bước trên hành lang giống như cha nàng, thẳng tắp mà cứng ngắc.
Một đêm này, Đỗ gia lại vang lên tiếng tiêu nàng đã từng nghe nhiều lần, từ từ dương dương tự đắc, trong bình thản yên tĩnh che dấu không nổi tang thương.
Dưới ánh trăng tròn, Đỗ Thanh Mặc một tay đẩy ra gấm vóc bọc đàn tranh, đầu ngón tay ở trên dây đàn cứng cỏi trêu đùa, đợi tới khi tiếng tiêu kia ẩn ẩn tan biến, một trận âm thanh mãnh liệt xông vào không gian, như hỏa phụng phân thân, vừa giãy dụa vừa lớn tiếng kêu to, tiếng tiêu kia với nó cùng nhau nhảy múa, cùng nhau thiêu đốt, thẳng hướng phía chân trời.
Kia tiếng tiêu cùng tranh ngân vang không ngừng, quanh quẩn trong màng tai mỗi người, thật lâu không tiêu tan.
Tự dưng, Thương Lân Sơn đối với tiếng tiêu kia thập phần chán ghét, làm cho hắn không thể ngủ say. Nội tạng của hắn đã bị thương, răng cũng có chút lung lay, trừ hắn ra, người ngoài căn bản không thể từ bề ngoài của hắn nhìn ra chút vết thương nào.
Hắn xốc lên mi mắt một cái, chớp mắt nhìn thấy Đỗ Thanh Mặc kia hắn như trở về thời điểm ngày hôm qua bị vũ nhục.
” Ta đã sai người đi binh doanh xin nghỉ phép cho ngươi rồi, nói ngươi thân mình không khỏe cần tu dưỡng.” Đỗ Thanh Mặc tựa vào cửa xe ngựa, cách hắn xa hơn hai thước, cất giọng nói.
” Thật sự là nương tử tốt, vừa mới cưới ngươi vào cửa hơn một tháng ta liền bị thương nặng nhiều lần, cũng không biết ngày sau người trong Hoàng thành sẽ phê phán ngươi như thế nào? Nói ngươi khắc phu! Như thế nào? ”

Đỗ Thanh Mặc ồ lên:” Chẳng lẽ ngươi không phải cũng khắc thê sao? Phải biết rằng so sánh với ngươi, ta nhưng là ở Thương gia bị nuôi nhốt ước chừng hơn một tháng, ngay cả ba ngày lại mặt cũng bị bỏ qua!”

” Ngươi!” Thương Lân Sơn ngực ho khan hai tiếng.

Đỡ Thanh Mặc cười lạnh:” Đừng cho là ta trở về Thương gia là ngươi có thể tiếp tục khi dễ ta. Thương Lân Sơn, ngươi ép buộc ta sống không bằng chết, ta tự nhiên cũng sẽ cho Thương gia các ngươi đêm không thể ngủ ngon!”

Thương Lân Sơn nỗ lực khởi động thân mình, nghiến răng nghiến lợi :” Ngươi_độc phụ này!” Hắn tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, nhìn trái ngó phải một phen, vén rèm xe lên vươn đầu cùng nhìn xung quanh, vội vàng lại âm trầm.

Đỗ Thanh Mặc người tựa vào toa xe, không hề ngoài ý muốn nhìn hắn bạo tạc. Một tay Thương Lân Sơn vươn ra muốn bóp cổ nàng. Đỗ Thành Mặc trong lòng nhảy dựng, nhanh chóng nâng lên cổ tay phải, bàn tay của nàng nắm một thanh tiểu đao sắc bén, lưỡi dao âm hàn, rõ ràng đã từng uống máu qua.

Hai người đều dồn hết sức, có thể nghe được tiếng hô hấp trầm trọng của đối phương.

Đỗ Thanh Mặc cười khẽ:” Còn muốn giết ta? Nói cho ngươi biết, nếu ngươi giết ta, Tang Y Y cô nương ngươi tâm tâm niệm niệm liền vào không được cửa lớn Thương gia!”

Năm ngón tay Thương Lân Sơn nắm lại giữa khoảng không, khoảng cách với lưỡi đao chỉ có một chút xíu:” Ngươi có ý gì?”

” Ý của ta tự nhiên là, ta sống, Tang Y Y liền còn sống, thậm chí nàng còn có thể sống càng thêm tốt.”

Thương Lân Sơn đi thẳng vào trọng điểm :” Ngươi nguyện ý để nàng gả cho ta?”

” Đương nhiên.” Đỗ Thanh Mặc nghiêng nghiêng tiểu đao, lưỡi đao mạnh mẽ áp vào trên gò má cương nghị của hắn, chỉ cần hơi chút dùng sức, liền cắt vào khuôn mặt đoan chính anh tuấn này…

“Một tiểu thiếp mà thôi, không gây nên sóng gió gì. Ngươi nếu thích, hai thậm chí ba Tang Y Y ta cũng có thể cưới vào cửa cho ngươi.”

” Điều kiện của ngươi là gì?”

Đỗ Thanh Mặc giật mình, tay giãy dụa lại ngượng ngùng, nửa hạ cánh tay xuống, nhẹ giọng nói:” Ta muốn ngươi…..”

Thương Lân Sơn tới gần nàng:” Nói rõ ràng.”

Đỗ Thanh Mặc quẫn bách mà chột dạ lùi lại phía sau, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt bất an mà chua xót, thở dài giống như thì thào:” Ta muốn được ngươi ái mộ tướng đãi.”

Ha! Thương Lân Sơn cười to, hắn cảm thấy đây là chuyện cười lớn nhất từ lúc cưới nàng tới nay.

 

Advertisements